Tả một em bé đang tập đi hoặc tập nói

Ta mot em be dang tap di hoac tap noi

Bài tham khảo 1

“Trẻ lên ba, cả nhà tập nói”

Quả rất đúng với gia đình mình hiện giờ, khi nhà em đang có một em  nhỏ trong tuổi tập đi tập nói, đó chính là cháu của em.

Cháu gái của em tên là Phạm Ngọc Trúc Lam, ở nhà thì mọi người thường gọi cháu là bé Thóc. Bé Thóc đã được hơn một tuổi. Bé Thóc nặng khoảng 11 kg và cao khoảng 80cm nên nhìn cháu hơi mập một chút nhưng em thấy trẻ con mập mập rất đáng yêu. Cháu em có một làn da trắng hồng, khuôn mặt tròn tròn bầu bĩnh trông rất đáng yêu. Đặc biệt Trúc Lam còn có một đôi mắt rất to và sáng với hàng mi dài và  cong, mỗi khi mới ngủ dậy em bé thường mở to mắt chớp chớp vài cái rất đáng yêu. Vì mới chỉ hơn một tuổi nên răng của Trúc Lam chưa mọc hết, cháu mới chỉ có mấy cái răng của trắng trắng, nhỏ nhỏ; mỗi khi cháu cười mấy chiếc răng như trông như mấy hạt ngô sữa non lộ ra nhìn thật ngộ nghĩnh.

  Từ khi Trúc Lam được khoảng gần 1 tuổi, cháu em đã bắt đầu tập đi. Đầu tiên, bé Thóc nhà em tập men theo thành giường để đứng dậy và đi men. Ban đầu nhìn rất buồn cười vì bé Thóc vốn đang bò nên khi đứng lên rất hay bị tụt ngồi xuống, bà em thường trêu là bé Thóc nặng mông quá nên không thể đứng lâu được. Nhưng chỉ sau một thời gian, Cháu gái em đã có thể đi men một cách nhanh hơn và bắt đầu đứng không cần thành giường và có thể bắt đầu đi từng bước. Sau mỗi lần Trúc Lam ‘biểu diễn’ đi vài bước cho cả nhà em xem thì mọi người đều vỗ tay khen bé giỏi quá. Biết là mình được khen nên mỗi lúc như vậy, bé Thóc nhà em đều nở một nụ cười rất xinh và sau đó chu cái môi nhỏ nhỏ xinh xinh lên như kiểu hơi tự đắc nhìn rất dễ thương. Lúc này em bé cũng đã có thể nói những từ đơn giản như baba, bà bà,… Mỗi khi muốn bà bế hay bố bế, cháu gái em thường huơ huơ cái tay và gọi baba.

  Em rất yêu cháu gái của mình. Mỗi khi em đi học về, cháu thường huơ huơ cái tay đòi em bế. Từ ngày có thêm Trúc Lam, gia đình em càng thêm vui và gắn bó với nhau hơn. Em mong Trúc Lam sau này sẽ lớn lên sẽ là một cô bé dễ thương và đáng yêu như bây giờ.

Bài tham khảo 2

‘Chị ơi em cho chị kẹo này…’

Cùng với tiếng nói non nớt là đôi bàn tay nhỏ nhỏ xinh xinh với cái kẹo mút đang chìa ra về phía tôi của bé Bi- em trai của em.

Bé Bi tên thật là Nguyễn Gia Minh, năm nay em được gần một tuổi rưỡi. Tuy là con trai nhưng Bi có làn da rất trắng và mịn, em rất thích những hôm trời nóng được xoa xoa Minh vì rất mát và mịn. Bi nhìn hơi mập mập mũm mĩm với số cân nặng là 14 kg và cao khoảng 90 cm. Cái đầu tròn tròn với mấy sợi tóc được mẹ em cắt tỉa chăm chút nên nhìn bé Bi càng đáng yêu hơn. Bi có đôi mắt to, tròn và đen láy trông rất thông minh. Cái miệng nhỏ nhỏ xinh xinh với đôi môi bé bé hồng hồng và mấy chiếc răng sữa xinh xắn mới mọc nên mỗi khi cười trông rất ngộ nghĩnh. Đặc biệt là lúc Bi dỗi, cái miệng xinh xinh chu lên, hai cái má phúng phính và đôi mắt to tròn long lanh nhìn vừa đáng yêu, vừa buồn cười và vừa thấy thương.

Vì là em nhỏ nhất trong nhà nên Bi được mọi người rất cưng chiều tuy nhiên ngay từ nhỏ Bi cũng đã biết quan tâm đến mọi người xung quanh. Em rất thích chơi cùng các bạn nhỏ khác, em hay chủ động ra bắt tay các bạn nhỏ khi mẹ em dẫn đi chơi. Ở nhà, mỗi khi thấy ai làm gì em đều sán lại làm cùng cho dù chưa thể làm được.

 Từ ngày có thêm em Bi, gia đình em có thêm rất nhiều niềm vui, luôn tràn ngập tiếng cười. Mọi người trong gia đình em đều rất yêu Bi vì em rất đáng yêu và vui vẻ.

Tả một em bé đang tập đi hoặc tập nói
Đánh giá bài văn