Phân tích màu sắc dân tộc trong bài thơ Tương tư của tác giả Nguyễn Bính

Doc van mau Phan tich mau sac dan toc trong bai tho Tuong tu cua tac gia Nguyen Binh

Bài làm

Cùng với những nhà văn, nhà thơ Nguyễn Khuyến, Xuân Diệu, Hồ Xuân Hương… chuyên viết về làng quê thì Nguyễn Bính là một cái tên không thể không nhắc đến. Và bài thơ “Tương tư” cũng được coi là tác phẩm nổi tiếng của ông viết về làng quê và tình yêu đôi lứa.

Bài thơ được trích từ tập “Lỡ bước sang ngang”, viết về đề tài tình yêu đôi lứa. Bài thơ cũng là lời giãi bày nỗi lòng mong nhớ một cách chân thật, tinh tế của chàng trai thôn quê. Nhan đề cũng chính là chủ đề của bài thơ “Tương tư” là nhung nhớ. Ở đây không phải là con nhớ mẹ, bà nhớ cháu hay chị nhớ em mà là anh nhớ em. Nỗi nhớ của hai người yêu nhau, tương tư về nhau và cụ thể ở đây là chàng trai nhớ về cô gái. Đề tài tình yêu đôi lứa là một đề tài quen thuộc trong ca dao dân ca. Có thể nói, bài thơ “Tương tư” mang đậm màu sắc dân tộc.

Trước hết, nó được thể hiện ở hoàn cảnh và khung cảnh ở một làng quê

“Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông

Một người chín nhớ mười mong một người

Nắng mưa là bệnh của giời

Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng”

Văn mẫu Phân tích màu sắc dân tộc trong bài thơ Tương tư của tác giả Nguyễn Bính

Bằng việc sử dụng những hình ảnh thơ quen thuộc “thôn Đoài”, “thôn Đông” tác giả đã có thể ẩn dụ cho chàng trai, cô gái. Hình ảnh làng quê mộc mạc, giản dị biểu trưng cho tình yêu đôi lứa cũng mộc mạc và bình dị như vậy. Nguyễn Bính cũng rất kín kẽ khi sử dụng từ xưng hô “tôi” và “nàng” mang đậm chất ca dao. Hơn thế nữa hình ảnh “một người chín nhớ mười mong một người” còn khiến ta nhớ đến câu ca dao “chín nhớ mười thương”. Những câu ca dao dân ca đã được nhà thơ vận dụng sáng tạo qua đó thể hiện được nỗi nhớ thiết tha của người con trai dành cho người con gái. Tác giả còn khéo léo trong việc lấy quy luật tự nhiên “nắng mưa” để chỉ cho tình yêu đôi lứa.

Ở những đoạn thơ tiếp theo, ta càng thấy rõ được màu sắc dân tộc được tác giả vận dụng một cách triệt để.

“Hai thôn chung lại một làng

Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này?

Ngày qua ngày lại qua ngày

Lá xanh nhuộm đã thành cây lá vàng”

Những câu thơ như đang tô vẽ trước mắt chúng ta hình ảnh một làng quê thanh bình, đầy màu sắc dân tộc. Hai thôn nhưng lại chung một làng, khoảng cách cũng không quá xa nhưng nỗi nhớ dường như đã vượt xa cái khoảng cách ấy làm cho lá xanh cũng chuyển màu vàng. Giống như người con trai đang héo mòn vì quá nhớ nhung người yêu. Câu hỏi chàng trai đặt ra không cần câu trả lời mà mang sự trách móc người thương vì sao mà không sang bên này. Điệp ngữ “qua ngày” lại càng làm tăng thêm sự nhớ nhung của chàng trai. Thế mới thấy khi yêu nhau, khoảng cách dù gần dù xa thì vẫn mang nỗi nhớ khôn nguôi.

“Bảo rằng cách trở đò giang

Không sang là chẳng đường sang đã đành

Nhưng đây cách một mái đình

Có xa xôi mấy cho tình xa xôi?

Tương tư thức mấy đêm rồi

Biết cho ai hỏi ai người biết cho?

Bao giờ bến mới gặp đò?

Hoa khuê các bướm giang hồ gặp nhau?”

Khoảng cách cũng đâu nào có xa xôi, chỉ cách nhau có “một mái đình”, vốn là nơi để gái trai nên duyên nên phận. Hàng loạt những câu hỏi của chàng trai kia như muốn trách sự vô tâm của người con gái. Hay chỉ do là vì người con trai đã quá tương tư nên cứ ngỡ cô gái vô tâm với mình. Nỗi tương tư ấy cũng khiến chàng trai phải thức mấy đêm không ngủ được. Ở đây tác giả đã vận dụng lối nói ước lệ ẩn dụ trong ca dao xưa như hình ảnh bến-đò hay hoa khuê các-bướm giang hồ để chỉ chàng trai và cô gái. Một lần nữa chúng ta lại thấy được nét đặc sắc dân tộc được nhà thơ Nguyễn Bính thể hiện thành công.

“Nhà em có một giàn giầu

Nhà anh có một hàng cau liên phòng

Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông

Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào”

Nhắc đến trầu cau có ai không nghĩ đến “sự tích trầu cau” sâu nặng nghĩa tình. Chàng trai mượn cớ nhà em có giàn giầu, nhà anh có hàng cau để thể hiện ước nguyện được nên duyên trầu cau với cô gái cùng một đám cưới làng quê vừa giản dị chân chất vừa đầm ấm ngọt ngào. Ngoài những câu ca dao thể hiện tính dân tộc, Nguyễn Bính còn sử dụng thể thơ lục bát truyền thống của dân tộc góp phần vào phong cách nghệ thuật cũng như hồn thơ Nguyễn Bính.

Qua bài thơ ta mới thấy được sức sống tiềm tàng của thơ ca dân gian được Nguyễn Bính vận dụng hết sức sáng tạo. Đó là một phần trong phong cách riêng của Nguyễn Bính trong nền văn học dân tộc.

Phân tích màu sắc dân tộc trong bài thơ Tương tư của tác giả Nguyễn Bính
Đánh giá bài văn