Kể về một lần em mắc lỗi

Ke ve mot lan em mac loi

Bài làm

Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào…

Đúng vậy, không có gì cao quý, thiêng liêng hơn tấm lòng cao cả, bao la của mẹ. Hôm chủ nhật vừa qua, vì nghịch ngợm mà em đã làm cho mẹ buồn. Việc đó xảy ra như sau:

Hôm đó em cùng mấy bạn hàng xóm rủ nhau đi chơi chọi đá. Em chơi rất hăng say thì bỗng “bop”. Hòn đã rơi trúng đấu thằng Hoàng. Nó khóc thét lên vì đau đớn. Em sợ quá cũng nói: “Thôi chết rồi!”. Sau đó em cùng mấy bạn đưa nó về nhà. Bố mẹ nó đưa ngay nó đến bệnh viện. Thật khổ thân, nó phải khâu bốn mũi. Bố mẹ em cũng phải đến một khoản tiền và mua quà bánh thăm bởi Hoàng. Em đã đến nhà Hoàng xin lỗi. Bố mẹ Hoàng và Hoàng đều tha lỗi cho em. Em thấy cũng nhẹ bớt phần nào trong người. Chiều hôm đó, em đang ngồi học bài thì mẹ gọi em xuống với giọng rất bực tức. Người em run lấy bẩy vì lại sợ mẹ nói đến chuyện của Hoàng. Đúng vậy, mẹ đã mắng cho em một trận nhớ đời. Em ức lắm, em cảm thấy mẹ không còn thương em nữa. Tối hôm đó, khi ăn cơm xong, em lên đi chơi tới khuya mới về. Đi chơi chẳng có gì lí thú nhưng em muốn mẹ phải lo lắng, ân hận về việc mẹ đã mắng em.

Em đã. về nhưng nép ngoài cửa không dám vào nhà. Em nhìn qua khe cửa thì thấy mẹ đang ngồi khâu áo, thi thoảng lại nhìn ra ngoài xem em về chưa. Bỗng trên khuôn mặt gầy gò của mẹ nhòa nước mắt. Không biết vì mẹ lo lắng hay vì quá yêu thương em. Chắc mẹ khóc vì có một đứa con hư như em. Mẹ có ghét mình đâu, mẹ làm như thế chỉ để dạy dỗ mình nên người như câu tục ngữ “thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi” thôi mà. Em bước vào cửa. Mẹ vội lau nước mắt rồi hỏi: “Sao hôm nay con đi chơi về khuya thế?”. Em biết mẹ cố tình giấu nước mắt nên xin lỗi mẹ rồi òa lên khóc. Còn mẹ thì âu yếm em và tha lỗi cho em.

Mẹ như mái nhà che chở cho em những lúc vui buồn. Em rất ân hận về việc làm của em. Em hứa sẽ học tập thật tốt cho mẹ vui lòng.

Kể về một lần em mắc lỗi
Đánh giá bài văn