Em rất yêu bà em. Bà đã để lại cho em nhiều kỷ niệm cảm động. Em hãy kể lại một trong những kỷ niệm đó.

Em rat yeu ba em. Ba da de lai cho em nhieu ky niem cam dong. Em hay ke lai mot trong nhung ky niem do.

Bài làm

Em rất yêu bà em, không chỉ vì bà đã sinh ra và vất vả nuôi nấng bố em, mà còn vì bà đã để lại cho em biết bao nhiêu kỷ niệm êm đềm. Từ khi em còn bé, chưa đi học, tối nào em cũng nằm nghe bà kể chuyện đời xưa

Giọng bà nhỏ, đều đều, thủ thỉ bên tai em bao điều kỳ lạ, cho đến khi đưa em vào giấc ngủ say

Năm nay bà đã ngoài bảy mươi tuổi. Lưng bà đã công xuống. Bà thường hay nói: “Chẳng còn bao lâu nữa rồi bà cũng về ở với ông”.

Hôm ấy, vừa tan học thì trời bắt đầu đổ mưa to. Em đứng trước hiên lớp, nhìn những giọt mưa làm sủi bong bóng đầy sân trường, lòng buồn rầu nghĩ không biết đến bao giờ cơn mưa mới ngớt. Trái với chờ đợi của em, cơn mưa mỗi lúc một to. Những cây lá trên sân trường đầm nước, đứng co ro như người ốm. Bỗng em nhìn thấy ở chỗ rẻ từ đầu đường vào trường một người khoác áo mưa đi tới. Người ấy cúi đầu bước từng bước ngắn, chậm rãi, nước trên đường ngập lên tận mắt cá. Mưa tầm tã chảy như suối trên chiếc áo vải nhựa, gió thổi chênh chếch khiến người ấy đi xiêu xiêu như ngả về một phía. Cái lưng còng còng ấy, cái dáng đi xiêu xiêu ấy không thế ai khác ngoài bà em.

Khi bà em bước vào mái hiên, nước từ người bà chảy xuống thềm nhà thành một vùng nhỏ. Bà nói: Bà mang áo mưa cho con đây. Thôi, bà cháu mình về đi con.

Lúc ấy thương bà quá, em toan gắt bà. Nhưng rồi em lặng lẽ khoác áo mưa cùng bà ra về. Hai bà cháu lội lép nhép trong mưa. Em chỉ sợ bà ngã nhưng bà thì lại muốn đưa vai cho em tựa.

Thật hạnh phúc được có bà. Ước gì em được đi bên cạnh bà như thể trong tình thương của bà. 

Em rất yêu bà em. Bà đã để lại cho em nhiều kỷ niệm cảm động. Em hãy kể lại một trong những kỷ niệm đó.
Đánh giá bài văn