Em hãy miêu tả một phiên chợ quê mà em đã từng được tham gia hay nghe kể – Văn 6

Em hay mieu ta mot phien cho que ma em da tung duoc tham gia hay nghe ke – Van 6

Hướng dẫn

Bài làm

Quê tôi là một vùng quê yên bình nằm ven sông Đà quanh năm chảy hiền hòa, nước xanh biếc. Mỗi lần nhắc đến quê, trong lòng tôi lại da diết nỗi nhớ thương, nào những triền đê chiều chiều chăn trâu, thả diều; nào những buổi tắm sông mát rượi…nhưng đọng lại trong tâm trí tôi nhất là hình ảnh phiên chợ quê.

Chợ quê tôi khác hẳn với các siêu thị, trung tâm thương mại ở thành phố. Chợ chỉ họp ở một bãi đất trống giữa làng. Nếu như chợ ở thành phố ngày nào cũng họp thì chợ quê tôi chỉ họp theo phiên vào ngày rằm, mùng một hàng tháng. Vì vậy, ai ai cũng mong chờ phiên chợ. Người bán thì chắt chiu các đồ bán, người mua thì lên kế hoạch để mua sao cho đủ dùng trong thời gian không có chợ. Mỗi lần về quê, đến ngày chợ phiên, tôi lại háo hức theo nội đi chợ từ sáng sớm. Tôi chạy lon ton trên đường đê lộng gió, tay cầm cái thúng con cho nội. Dù trời chưa sáng hẳn nhưng đường làng đã trở nên tấp nập, đông đúc. Các cô, các bà vai gánh tay gồng chở hàng đi bán. Những chiếc đòn gánh nặng oằn xuống kêu kĩu kịt nhưng không ai kêu mỏi mệt mà ai cũng phấn khởi, bước chân cứ thoăn thoắt. Tôi rất thích chạy theo các bác dắt những chú nghé, chú bê trông rất ngộ, đáng yêu ra chợ bán. Bọn chúng ngoan ngoãn đi theo sự chỉ huy của các bác nông dân, thi thoảng có một vài chú nghịch ngợm, nhung nhăng đòi chạy trước làm các bác phải chạy theo hô “họ!” mới chịu dừng lại. Cũng như tôi, trên đường làng có rất nhiều bạn bè trang lứa với tôi theo bà hay mẹ đi chợ, mặt đứa nào đứa đấy đều rạng rỡ, tay nắm chặt tay mẹ và bà vì sợ lạc. Con đường làng nhộn nhịp, huyên náo chẳng khác nào ngày làng tôi vào hội.

Khi mặt trời lấp ló, dần lộ ra khuôn mặt ửng hồng, tròn đầy, thì chợ cũng hiện ra trước mắt tôi. Khác hẳn với chợ thành phố được xây dựng bởi nhà cửa kiên cố có khi hai ba tầng, chợ quê tôi chỉ là những túp lều tranh đơn giản. Tuy nhiên, không vì thế mà chợ trở nên lộn xộn, trái lại hàng quán được sắp xếp theo một trật tự nhất định. Chính giữa cổng chợ đi vào là hai dãy hàng tạp hóa bán đủ các mặt hàng. Hàng quần áo trông sặc sỡ nhất với đủ sắc màu, đủ loại áo quần làm từ nhiều chất liệu khác nhau, nhưng nổi tiếng nhất quê tôi là quần áo thổ cẩm. Những bộ quần áo với hoa văn tinh tế, được dệt nên từ những bàn tay khéo léo của người dân quê tôi. Người lớn thường mặc quần áo màu đen hay nâu trầm, còn trẻ con chúng tôi thường mặc những bộ có màu sặc sỡ như vàng đỏ…Xen lẫn vào các hàng quần áo là hàng của mấy cô hàng xén. Tôi rất thích thú với gánh hàng xén bởi chỉ với một gian hàng nhỏ xíu mà lại có biết bao mặt hàng như: kim, chỉ, lược, gương, cúc áo, …

Cách hàng quần áo một quãng là những lều bán các thức ăn tươi sống như: thịt, cá…Những miếng thịt hồng tươi, những chú cá bơi, quẫy trong chậu. Đó đều là sản phẩm do người dân quê tôi nuôi hay đánh bắt ở con sông của làng. Sông Đà quê tôi hiền hòa và có rất nhiều tôm cá. Nào cá chép, cá trắm, nào cá bò, cá nheo và đặc biệt là cá chiên màu vàng ươm, da trơn, không vảy. Nội tôi thường mua cá sông về nướng cho tôi ăn, mùi cá thơm lừng quyện với vị béo ngậy khiến tôi không bao giờ quên. Nằm sát bên cạnh hàng thịt cá là dãy hàng rau. Khác với chợ ở thành phố những mớ rau được bó cầu kì, rau quê tôi được bó giản đơn bằng sợi rơm, sợi giang. Bên cạnh các loại rau quen thuộc, ở quê còn bán cả những loại rau cải đồng, rau dền cơm, hoa chuối…được mọc tự nhiên hay trồng dân giã. Điều quan trọng, khi thưởng thức rau quê mọi người sẽ yên tâm vì người dân làng không sử dụng chất kích thích hay thuốc hóa học.

Đi chợ phiên tôi háo hức nhất với hàng quà bánh. Ở đó có rất nhiều loại bánh mang hương vị riêng của làng quê tôi. Nào là bánh đúc lạc chấm tương ăn vừa giòn, vừa mát. Nào là bánh rán tẩm đường ngọt lịm. Đặc biệt là món kẹo bột càng ăn càng ngọt, càng dẻo. Lần nào đi chợ, nội cũng phải mua cho tôi mấy chiếc. Tôi thích thú ngậm ngay viên kẹo vào miệng thưởng thức dần vị ngọt lịm mê li. Vì là chợ dành cho cả những người ở các làng bên đến nên có cả hàng cơm, hàng bún. Vui tính nhất trong dãy hàng ăn phải kể đến bác bán rượu ngô. Ai ghé thăm gian hàng của bác cũng được uống thử rượu. Nội tôi thường nói còn trai vùng này không ai là không biết uống và mê rượu ngô. Hương rượu say nồng lan tỏa khắp nơi…Cùng với hàng quà bánh, tôi rất thích đến hàng đồ chơi. Trái với chợ thành phố có những đồ chơi hiện đại như: ôtô, máy bay, robot…chợ quê tôi chỉ có cẩc đồ chơi dân giã như con quay, tò he hay ngựa gỗ.

Tuy nhiên, nơi tập trung người dân đến mua bán nhất là góc bán con giống vật nuôi vì làng tôi là làng thuần nông. Điều này, chợ ở thành phố khó có được. Tôi thích thú ngắm nhìn những chú lợn con màu trắng hồng nằm trong rọ kêu: “ủn à ủn ỉn”. Những chú gà con lông vàng suộm kêu “chiêm chiếp” như đòi mẹ. Ngoài ra còn có các chú nghé, chú bê con, mắt ngơ ngác nhìn quanh kêu lên những tiếng khe khẽ: “nghé ọ” hay “be be”.

Mặt trời đã lên đến đỉnh, nắng đã gắt. Người mua, người bán đã vãn dần. Tôi cùng nội bắt đầu ra về. Trong lòng cảm thấy thật vui sướng vì được tham gia vào một phiên chợ quê mình, được hiểu về văn hóa làng quê. Từ đó, tôi cảm thấy yêu và gắn bó với quê hương mình hơn.

Tags:Văn 6

Theo docvanmau.com

Em hãy miêu tả một phiên chợ quê mà em đã từng được tham gia hay nghe kể – Văn 6
Đánh giá bài văn