Cảm nghĩ về nhân vật người anh trai của Kiều Phương trong truyện “Bức tranh của em gái tôi” của Tạ Duy Anh

Cam nghi ve nhan vat nguoi anh trai cua Kieu Phuong trong truyen &#8220Buc tranh cua em gai toi&#8221 cua Ta Duy Anh

Hướng dẫn

Những bài văn mẫu hay lớp 6

Văn mẫu lớp 6: Cảm nghĩ về nhân vật người anh trai của Kiều Phương trong truyện “Bức tranh của em gái tôi” của Tạ Duy Anh gồm các bài văn mẫu hay cho các em học sinh tham khảo, củng cố kỹ năng cần thiết cho bài kiểm tra viết sắp tới đây của mình. Mời các em học sinh cùng tham khảo.

Đề bài: Cảm nghĩ về nhân vật người anh trai của Kiều Phương trong truyện “Bức tranh của em gái tôi” của Tạ Duy Anh.

Bài làm

Truyện ngắn “Bức tranh của em gái tôi” của Tạ Duy Anh là một truyện ngắn hay. Hay ở lối kể chuyện, bình dị mà có sức lay, sức gợi sâu xa. Hay ở nghệ thuật xây dựng nhân vật – nhân vật tuổi thơ hồn nhiên, trong sáng, nhân hậu rất đáng yêu. Trong hai nhân vật: Kiều Phương và người anh trai, ai là nhân vật chính của truyện? cả hai anh em đều là nhân vật trung tâm của tác phẩm. Nhân vật nào cũng để lại trong tâm hồn chúng ta những ấn tượng đẹp, gần gũi, mến thương. Ta như gặp cả hai anh em Kiều Phương dưới mái trường Tiểu học, đã cùng nhau thả diều, ăn me,ăn sấu,…

Ta sẽ nói đến nhân vật Kiều Phương sau. Ta hãy đến với nhân vật “Tôi”, người đang kể chuyện, đó là anh trai của Kiều Phương. Truyện “Bức tranh của em gái tôi” vừa có hình ảnh người anh trai trong gia đình, vừa có hình ảnh người anh trai trong bức tranh, cả hai hình ảnh đều đáng yêu.

Người anh trai của Kiều Phương đang độ tuổi chơi diều, hồn nhiên, rất yêu quý em gái. Cái biệt hiệu “Mèo” tặng em gái đã nói lên tính hồn nhiên, ngây thơ của người anh trai nhỏ tuổi. Đã là người anh trai thì phải ra dáng anh trai chứ! Anh trai của Kiều Phương cũng “khó chịu” khi thấy đứa em gái hay “lục lọi các đồ vật với sự thích thú”. Cũng rất “hách” khi bắt bẻ em gái: “Này, em không để chúng nó yên được à?”. Cũng tò mò và xét nét “bí mật theo dõi em gái” khi nó chế tạo thuốc vẽ.

Kể từ khi họa sĩ Tiến Lê phát hiện ra tài năng của Kiều Phương, hết lời ca ngợi, người bố “ngây người ra” nhìn sáu bức tranh do Mèo vẽ, “ôm thốc” Mèo lên, và nói: “Ôi, con đã cho bố một bất ngờ quá lớn”. Người mẹ hiền thì “không kìm được cơn xúc động” khi kịp nghe, kịp chứng kiến chuyện vui về con gái. Chú Tiến Lê hứa “sẽgiúp Kiều Phương phát huy tài năng”.Trong không khí ấy, người anh trai thơ bé “luôn luôn cảm thấy mình bất tài nên bị đẩy ra ngoài”, ngồi bên bàn học, chú bé ấy “chỉ muốn gục xuống khóc”, chú cảm thấy mình chẳng có “một năng khiếu gì”. Tâm trạng đó rất thực, rất người, nhất là đối với tuổi thơ. Chú buồn vì cảm thấy mình không có tài năng. Chú cảm thấy cô đơn vì bị bố mẹ “bỏ rơi”, bố mẹ hầu như chỉ săn sóc, yêu quý con gái nhiều hơn, nhất là khi thấy bố mẹ “hào hứng mua sắm cho em gái những thứ cần cho côngviệc vẽ”. Có nhà giáo cho rằng đó là “lòng tự ái, thói đố kị” của người anh trai (!?). “Bi kịch” của người anh một phần do bố mẹ thiếu sự tinh tế trong thể hiện tình yêu thương, săn sóc các con. Chú bé buồn, cảm thấy mình không có một năng khiếu gì, đó là một sự tự ý thức giàu nhân bản. Hay gì những con người, những trẻ em có thói tự phụ, kiêu căng, tự cho mình là tài giỏi nhất!

Tạ Duy Anh đã phát hiện ra “phần mờ” trong tâm hồn trong sáng tuổi thơ. Người anh đã “xem trộm” những bức tranh của Mèo, một việc làm mà chú “vẫn coi khinh”. Chú đã “trút ra một tiếng thở dài…”. Thở dài vì cảm thấy mình bất tài,chứ không phải đố kị tài năng. Có lúc chú “gắt um lên” khi em gái có một lỗi nhỏ; “không thân” với Mèo như trước nữa, nhưng “không hiểu vì sao”,… Trước kia thấy “rất ngộ” gương mặt “lem nhem” của em gái, nhưng giờ đây thấy em gái “xịu xuống, miệng dẩu ra” khi bị “quát” thì anh trai lại tưởng là em gái “chọc tức” mình. Em gái trước khi đi thi vẽ đã quan sát người mẫu… thì anh trai lại tưởng là “nó có vẻ cứ hay xét nét tôi, khiến tôi rất khó chịu”. Em gái từ trại thi vẽ quốc tế trở về vui sướng giành được giải nhất, muốn được anh chia vui cho, ôm lấy cổ anh nói thầm: “Em muốn cả anh cùng đi nhận giải” thì anh lại “viện cớđang dở việc đẩy nhẹ nó ra”. Những biểu hiện ấy là những nhược điểm của tuổi thơ, khi mà nhân cách đang hình thành và phát triển. “Bi kịch” của người anh được tự người anh nói ra một cách thành thực, chân thật. Ta càng cảm thông và quý mến.

Cảnh cuối truyện nói về tâm trạng người anh khi cùng mẹ đến phòng trưng bày xem bức tranh được giải nhất của em gái, cảnh này có hai người anh. Người anh trong bức tranh rất đẹp: “Một chú bé đang ngồi nhìn ra cửa sổ, nơi bầu trời trong xanh. Mặt chú bé như tỏa ra một thứ ánh sáng rất lạ. Toát lên từ cặp mắt, tư thếngồi của chú không chỉ sự suy tư mà còn rất mơ mộng nữa”.Đó là hình ảnh người anh lí tưởng rất thông minh, nhiều khát vọng, có tâm hồn mơ mộng. Bức tranh ấy được vẽ bằng bút pháp lãng mạn, hội tụ cái tài và cái tâm của họa sĩ Mèo tí hon.

Người anh đứng xem tranh với bao tâm trạng. Xúc dộng cao độ “giật sững người”, “phải bám chặt lấy tay mẹ” vì ngạc nhiên ngỡ ngàng khi nghe mẹ “thì thầm” vào tai: “Con có nhận ra con không?”. Tâm hồn người anh xao động: “Thoạt tiên là sự ngỡ ngàng, rồi đến hãnh diện, sau dó là xấu hổ”. Ngỡ ngàng vì cảm thấy người anh trong bức tranh kì diệu quá, ngoài sức tưởng tượng của mình. Hãnh diện vì mình có một cô em gái có tài năng và giàu năng khiếu hội họa, có tấm lòng nhân hậu bao la. Xấu hổ vì bản thân mình “bất tài”, không có một năng khiếu gì, tình cảm đối với em gái có lúc còn “gợn”, ý nghĩ: “Dưới mắt em tôi, tôi hoàn hảo thế kia ư?” đã thể hiện rất rõ sự xấu hổ của mình. Người anh như bị thôi miên khi ngắm bức tranh có dòng chữ: “Anh trai tôi”. Lại nghe mẹ nhắc, mẹ hỏi: “Con đã nhận ra con chưa?” thì chú bé “muốn khóc quá”. Nếu nói được với mẹ thì chú bé sẽ nói rằng: “Không phải con đâu. Đây là tâm hồn và lòng nhân hậu của em con đấy”. Chú bé cảm thấy mình chưa được hoàn hảo, phải cố gắng vươn lên, càng yêu thương, quý mến em gái hơn bao giờ hết.

Trước bức tranh của em gái, ta cảm thấy nhân vật người anh trai “đang lớn lên về mặt tâm hồn”, ta càng thấy chú trở nên gần gũi và đáng quý trọng biết bao! Nghệ thuật đích thực hướng tới Chân, Thiện, Mĩ. Truyện “Bức tranh của em gái tôi” của Tạ Duy Anh cho ta cảm nhận ấy. Dưới ánh sáng nghệ thuật, hai anh em Kiều Phương thật đáng yêu, như đang cùng tuổi thơ khắp mọi miền đất nước đồng hành hướng về “Tương lai vẫy gọi”.

Theo docvanmau.com

Cảm nghĩ về nhân vật người anh trai của Kiều Phương trong truyện “Bức tranh của em gái tôi” của Tạ Duy Anh
Đánh giá bài văn